December 14, 2017

Tổng kết cuối năm

1. Tuần tới  dời qua office mới. C.ty này là vậy, họ ko để nhân viên ngồi hoài một chổ, và cũng ko để nhân viên làm hoài một công việc. Làm việc nơi đây 7 năm, dọn văn phòng trên 10 lần. Vẩn trong Commercial Finance nhưng công việc đã thay đổi 4 lần. Software systems  thì luôn upgrade. Tuần nay training Blacksmith. Vào 2018 sẽ xử dụng Blacksmith cho vài công việc hàng ngày.

2. Năm 2017 sức khỏe tốt hơn 2016. Chứng chóng mặt và hạ đường huyết vẩn còn đó nhưng cố gắng duy trì ăn uống kỷ, điều độ, ngủ đủ thì ko sao, control được! Bác sĩ dặn uống thêm vitamins và iron pill nhưng uống ko được. Cho những thứ ấy vào người cảm thấy mệt mệt, nên ko dùng. Những đêm khó ngủ thì ngậm 1 viên Melatonin gummies sẽ ngủ ngon lành! Bác sĩ nói cũng ko sao, miễn đừng dùng melatonin mỗi ngày. Chỉ cần ngủ đủ 7-8 tiếng thì ko bị xây xẩm chóng mặt. 

3. Đã 4 tháng nhà chỉ còn 2 vc,  anh có việc anh, tôi có việc tôi. Không có gì gọi là nhàm chán, cũng ko có gì gọi là excited. Vợ chồng son mới cưới thì cuộc sống đầy sôi động, ngọt ngào lãng mạn. Còn vợ chồng cưới mấy chục năm thì chỉ cần bình lặng là mừng! Sáng 2 vc dậy cùng lúc, anh đi làm trước, tôi đi làm sau. Chiều anh về trước, lo cơm nước. Tôi về sau chỉ có việc ăn uống, lau dọn, rửa chén. Nghỉ ngơi rồi tập vài động tác yoga, đọc vài trang sách hay xem vài tập phim rồi lên giừong khò. Hết một ngày! Những ngày cuối tuần bận rộn hơn. Lúc thì lên trường đón D về, lúc thì đi thăm bé C, lúc thì ghé thăm ob Ngoại. Đi chợ, giặt giủ, dọn dẹp nhà cửa, vậy là cuối tuần bay vèo như thế! Hình như càng già bạn bè càng ít. Chúng tôi bỏ những buổi tiệc nhậu nhẹt cuối tuần nên cũng giảm đi mớ bè (bạn). Hồi trước cuối tuần thuờng họp mặt vì để cho đám nhóc có bạn chơi chung. Chúng luôn phấn khởi hồ hỡi khi cuối tuần được ghé nhà bác này, cô nọ, hoặc mời họ đến nhà. Nhưng từ lúc bọn nhóc lên ĐH, chúng tôi cũng lười những buổi ồn ào, nhậu nhẹt. Thời điểm này tập trung vào cho 2 đứa con trên ĐH nên vẩn khá bộn rộn. Đó cũng là mục tiêu và động lực để duy trì sự bận rộn trong cuộc sống.   

December 12, 2017

Xmas party 2017

Cuối năm trong sở làm luôn có 3 buổi tiệc. Tiệc lớn Holiday Party của c.ty dành cho nhân viên và vợ/chồng. Tiệc này tổ chức ở big resort, nhân viên & gia đình ở lại khách sạn nếu muốn. Tiệc thứ nhì Finance Recognition Event của nhóm Finance tổ chức ở nhà hàng. Tiệc thứ 3 của nhóm Commercial Finance team, cả nhóm cùng nhau đi ăn trưa. Tổng kết cuối năm, tiệc tùng để mấy Boss cảm ơn sự nổ lực trong một năm.



December 8, 2017

Vacation days off

Lấy vài ngày vacation và nghỉ lễ từ 12/22 đến sau Newyear đi làm lại. Nghỉ 11 ngày không biết sẽ đi đâu chơi. Hai đứa nhỏ làm finals xong sẽ được nghỉ 1 tháng mới trở lại semester mới.

Ox nói năm tới bạn bè anh họp khóa 30 năm. Họ tổ chức lớn. Có nhiều bạn bè tứ xứ trở về, anh cũng rất muốn về họp mặt. Tôi thì ko thích về VN, hoàn toàn ko! Nhưng để ox về một mình thì lại ko muốn "mạo hiểm". Đi VN đối với tôi là một áp lực. Đường xá xa xôi. Vừa mệt đường bay, vừa mệt đường bộ. Đứa trong Nam, đứa ngoài Huế. Vận chuyển thôi cũng hết ngày giờ. Rồi phải thăm người này, viếng người nọ. Mệt! Chưa kể khí hậu oi bức, thực phẩm ko an toàn v.v. Cả 2 vc ngày nghỉ có giới hạn. Đi VN 2 tuần thì quá ít, mà 3 tuần thì gần hết ngày vacation của một năm. Ox chỉ có 4 tuần vacation, tôi được 4 tuần vacation và 1 tuần personal. Để anh đi một mình thì thật sự ko.. an tâm! 

December 6, 2017

Hạnh phúc muộn màng

Chị là chị cả của gia đình 12 anh chị em. Ngày còn nhỏ chị phụ giúp cha mẹ trông nom các em. Khi các em trưởng thành, có gia đình riêng, chị vẩn độc thân để phụng dưỡng cha mẹ. Khi cha mẹ qua đời, những người em của chị ở Mỹ bảo lãnh chị sang đây. Sang Mỹ chị ở với gia đình cô em gái. Lúc ấy chị 60 tuổi. Tuổi này khó mà tìm "nửa bờ vai". Đàn ông VN thì rầm rộ về VN cưới vợ trẻ. Chị chưa biết tiếng Anh nên cũng  khó tìm người ngoại quốc. Chẳng lẽ sống suốt đời với gia đình những đứa em?!

Ông ấy người Mỹ, là giáo sư Đại Học đã nghỉ hưu . Cuộc sống khá giả, ông có vợ và 3 con. Nghỉ hưu được vài năm thì vợ ông qua đời vì ung thư. Các con ông đã lớn và có cuộc sống riêng. Sau khi vợ mất, ông buồn và buông thả cuộc đời bằng cách nghiện rượu và thuốc lá. Những thứ mà ông chưa từng đụng đến trước đó. Ông bắt đầu sinh nhiều thứ bịnh, người tiều tụy đi.

Ông có vài người bạn VN, họ rất quí mến ông. Họ làm mai chị cho ông. Ngày gặp mặt đầu tiên ông đã "kết" ngay. Ông nói chị nhỏ nhắn, trông hiền lành, phúc hậu. Họ quen nhau vài tháng thì chị dọn vào sống chung với ông trong căn vila. Cuộc sống của họ như 2 người bạn già nương tựa vào nhau. Ông và ngôi nhà điều cần bàn tay người phụ nữ chăm sóc. Chị thì cần một chổ ở, một nơi nương tựa để không làm phiền đến các em & các cháu.

Một năm đầu họ gặp nhiều trở ngại về ngôn ngữ, nhưng họ luôn có gia đình chị làm thông dịch.  Năm thứ 2 chúng tôi gặp lại họ. Ông trông rất khác so với năm ngoái. Ông khoe đã ốm đi 20lbs. Những căn bịnh già  cũng giảm rất nhiều. Ông khỏe mạnh, rắn chắc, hoạt bát hơn. Ông nói nhờ bàn tay của chị chăm sóc! Lúc đầu ở với chị ông chỉ nghĩ là sự tạm bợ. Ông cần phụ nữ trong nhà, chị cần chổ ở. Chỉ là sự trao đổi ko hơn ko kém. Nhưng dần dần họ đã sinh tình cảm. Ông yêu chị, yêu rất nhiều! Ông tâm sự, chị đã hy sinh cho ông quá nhiều trong năm qua …! Chỉ vỏn vẹn một năm mà ông cho là "nhiều", bù lại những người đàn ông khác vợ họ hy sinh cả đời thì đã nhận lại được gì?  

Sau một năm sống chung ông cầu hôn chị. Vẩn hoa, vẩn nhẩn, vẩn quỳ để tỏ lời cầu hôn. Chú rể 70t, cô dâu 62t, lần đầu trong đời chị được mặc áo cưới bước vào giáo đường.

Sau đám cưới ông lập di chúc. Khi ông mất, căn vila sẽ thuộc về chị. Những tài sản khác ông chia ra cho con cháu của ông. Chị hạnh phúc kể,  tờ di chúc hơi đặc biệt vì ông phải trả thêm $5K để nhờ luật sư VN dịch sang tiếng Việt. Chỉ vì ông muốn chị đọc và hiểu rỏ từng chữ trong di chúc.  Ông tâm sự, người già rất sợ cô đơn. Họ cần có người bên cạnh chia sẻ, chăm sóc, bầu bạn. Các con & cháu ông ở xa, mấy năm mới về thăm một lần. Từ lúc quen chị, ông được sống trong không khí yêu thuơng của đại gia đình. Gia đình chị quí mến ông, cho ông một cảm giác ấm áp.


Riêng chị, năm nay gặp lại chị trông đẹp gái hẳn ra. Trắng trẻo, tròn trịa nên trông chị rất trẻ. Anh văn cũng học được khá nhiều. Đã trò chuyện được với ông dù vẩn còn nhiều sai sót nhưng ông vẩn hiểu ý chị. Chị cảm ơn Chúa đã ban cho chị hạnh phúc, dù ở tuổi muộn màng.

December 4, 2017

Chị!

Cuộc hôn nhân của họ 25 năm, các con nay đã trưởng thành và có cuộc sống riêng. Lúc này chị mới nhận rỏ thế nào là một cuộc hôn nhân của sự ràng buộc trách nhiệm, không có tình yêu đích thực. Chị cô đơn tột cùng khi không có các con bên cạnh. Chị kể ngày xưa tuổi trẻ bồng bột, chị mang thai đứa con đầu lòng nên bắt buộc họ làm đám cưới. Cưới xong cả 2 bận rộn với cơm áo gạo tiền. Suốt bao năm họ luôn có những cuộc mâu thuẩn, nhưng vì con cái họ cho qua tất cả. Trước mặt các con chị cố gắng nhịn nhục. Không to tiếng, không cãi vả. Mọi người nhìn vào ai cũng nghĩ gia đình chị êm ấm. Chị cố giữ cho êm ấm vì muốn con có một mái ấm an lành. Cứ thế họ đã kéo dài đến 25 năm.

Ông ấy là một người đàn ông bảo thủ, gia trưởng. Mọi thứ mọi việc điều phải theo ý ông. Thậm chí cái bàn cái ghế trong nhà cũng phải để ông chọn lựa. Nếu chị tự ý mua sắm ông sẽ nổi giận la quát, hoặc chê bai món đồ ấy thậm tệ. Ngay cả thức ăn trong nhà cũng phải do ông quyết định. Ông ăn gì thì cả nhà phải ăn theo ý ông. Chị vẩn nhịn được! Chị kể, một lần chị ôm giỏ đồ nặng bước lên cầu thang, chẳng may trợt chân té. Chị không tự đứng dậy được. Ông ngồi ngay đó xem TV, biết vợ té, nhưng ko hề ngó đến. Chị đau đớn ú ớ gọi ông giúp chị đứng dậy, chị ko tự đứng được. Ông quay sang quát "hậu đậu thì ráng mà chịu!" Chân chị sưng vù mấy ngày đi đứng ko được nhưng trong tim chị đau hơn vạn lần. Chị kể, từ lúc mới cưới 2 vc đã có quá nhiều sự khác biệt. Chị nhìn ra ông ko có tình yêu cho chị. 25 năm qua ông chưa bao giờ ngọt ngào với chị. Chưa tặng chị bất cứ món quà nào. Thậm chí một câu nói tốt về vợ ông cũng không có. Ông có sự tự ti, ganh tỵ đố kỵ với chính vợ mình. Nguời ngoài ai cũng nhìn rỏ điều này. Ông xấu xí, vô ý thức, là một người đàn ông nhiều chuyện, ít kỷ, nhỏ mọn. Vài lần nghe ông bi bô "tui làm tiền nhiều hơn vợ" hoặc "tui nấu món này ngon hơn vợ" v.v, đại loại những câu so sánh ông hơn vợ. Ít ai có cảm tình với ông. Chị thì ngược lại, xinh xắn, hiền lành, khéo léo, giỏi giang, ai cũng yêu mến.

Chị kể trong 25 năm mỗi đêm chị ru giấc ngủ bằng những giọt nước mắt. Chị bịnh ko ai chăm sóc. Chị nói ông chưa từng mang cho chị một viên thuốc, một ly nước hay một chén soup khi chị trên giừong bịnh. Có lần chị mệt và lã đi trong sở làm. Trong sở gọi ông đến nhưng 3 giờ sau ông mới xuất hiện. Lý do ông bận việc của ông. Ông bảo nếu bịnh thì đến bịnh viện có bác sĩ lo, gọi ông làm gì. Chị bị tai nạn xe ông cũng ko đến. Ông nói đó là chuyện của cảnh sát, ông đến cũng ko làm được gì. Chị hỏi một người chồng như thế, có tình yêu không?

Chị đau khổ trong hôn nhân nhưng niềm an ủi để chị chóng chọi đến ngày nay là các con. Chúng thành công, ngoan ngoãn và kính trọng yêu quí Mẹ hết mực. Chị nói đã đến lúc phải từ bỏ cuộc hôn nhân này. Chị không oán giận ông. Ngược lại chị cám ơn ông đã phụ giúp chị nuôi nấng các con đến trưởng thành. Chị nói nếu chị từ bỏ cuộc hôn nhân ngay từ đầu có thể sẽ không đau khổ nhưng các con chưa chắc được như ngày hôm nay. Mỗi giai đoạn trong đời sẽ có những ngã rẽ riêng. Đây là lúc họ trả tự do cho nhau. Ông sẽ tìm một người đàn bà để ông quí mến, yêu thuơng chìu chuộng. Chị sẽ được ngủ trong nụ cười thay cho những giọt nước mắt.

December 1, 2017

Fort Lauderdale

Vào tháng 12 rồi, sắp sửa kết thúc một năm...
Về Marco Island thăm bạn bè là chính, nhưng giử lại vài ngày trở về Ft Lauderdale. Thuê ks cạnh bờ biển, được dung dăng dung dẻ vài ngày tại đây. Đoạn đường 2 nơi này không xa mấy nhưng thời tiết khác nhau quá! Marco Island mát lạnh, Ft Lauderdale buổi trưa nóng bức. Nhờ sự oi bức ấy xuống biển thật dễ chịu.

November 30, 2017

Ghé thăm bạn!

Nhà những người bạn ở Marco Island & Golden Gate, FL
Những buổi họp mặt bạn bè rất vui. Hình ảnh nhiều nhưng chỉ chia sẻ riêng trong nhóm. Tôi không cho phép mình tự post ảnh người khác linh tinh trên Net; Blog hoặc FB. Do vậy chỉ có hình của chủ nhân mà thôi :)



November 29, 2017

Black Friday Shopping

Thành quả black friday shopping năm nay là Samsung 40-inch Smart TV mua ở Bestbuy. Xưa nay ko để những thứ này trong phòng ngủ vì sợ ảnh huởng đến sức khỏe, sợ sinh tật lười v.v. Nhưng bây giờ nhà chỉ còn 2 vc, lười tí cũng chẳng sao! Vả lại smart TV thay thế luôn cho PC monitor, tiện lợi! Tối T5 sau Thanksgiving dinner xong 2 đứa nhỏ đi Bestbuy mua đồ điện tử. Chúng thấy TV sale rẽ, gọi hỏi Dad mua ko. Dad ok, vậy là 2 chị em rinh TV về. Ox nói "mua để em luyện phim cho rỏ, để em nhìn rỏ mặt sếp Trác đẹp trai!" heheh Xem xong bộ phim Dấu Ấn (Sứ Đồ Hành Giả 2) hay quá, đợi mấy năm mới ra phần 2 này. 

November 28, 2017