July 18, 2018

It doesn't make sense!


Trở về Mỹ bắt nhịp lại ngay với cuộc sống hàng ngày. Bao nhiêu thứ đợi chờ giải quyết. Dọn dẹp nhà cửa, giặt giủ, và chuẩn bị cho con cái lên trường lại. Soạn một đóng bills ứ đọng hơn 20 ngày. Giải quyết vài vấn đề của nhà cho thuê. Trở lại với công việc làm trong sở. Những thứ đó buộc phải tỉnh táo để bắt nhịp lại. Riêng ox vẩn còn ngây ngây, ngủ li bì, chưa tỉnh táo!  Cách đây vài ngày, lúc ngủ nghe ổng mớ "ngày mai mình ở đâu hả em" Nói rất rỏ ràng! Anh lập đi lập lại câu đó vài lần. Lây anh dậy hỏi "anh mớ hả? mình đang ở nhà" Ổng hỏi lại "anh nói gì vậy?"  Lúc đầu nghĩ chồng hỏi mình, nhưng nghĩ kỷ lại hình như câu đó ko phải hỏi vợ “ngày mai mình ở đâu hả em?” Những ngày ở Huế đi từ sáng đến khuya mới về khách sạn. Vậy đã đi đâu, làm gì ta?

Gia đình chị chồng đổi vé máy bay, họ đợi ngày chúng tôi trở về họ qua. Chú Út đi đón họ ở phi trường lúc 2pm, sau đó đón chúng tôi 5pm. Vừa về đến nhà soạn phòng ngay cho họ, và giặt giủ đồ đặc của gia đình. Ngày hôm sau chưa đi làm lại, đi chợ nấu ăn. Nấu một nồi phở, kho một nồi cá, nướng mớ thịt, nấu nồi canh. Làm vườn, cắt tỉa lại mớ rau quả. Soạn lại bàn ghế ngoài deck outside. Ngày hôm sau vào sở đi làm lại. Những ngày gđ chị chồng ở đây có chú Út chở đi chơi lòng vòng. Đến ngày thứ 7 tôi & ox chở gđ chị ra downtown Chicago. Khi chuẩn bị trở lại OR chị xin hủ mắm rò. Tôi không ăn mắm nên ko biết mắm rò là mắm gì. Chỉ biết ox mua nó ở biển Lăng Cô. Anh nói mắm này ngon mua tại nhà họ làm rất sạch sẻ. Chị chồng nói chị và Ba chồng rất thích mắm rò, chị xin nguyên hủ. Ox mua 1 hủ lớn, anh để lại nửa chén cho anh. Còn cả hủ cho chị mang về. Bà chị chồng quí hủ mắm lắm, ôm khư khư trên tay. Không bỏ vào túi ký gởi. Xách qua hải quan bị bắt vứt vào sọt rác. Luật người ta ra bao năm nay, tất cả chất lỏng ko quá 3oz mới được xách tay. Bả ôm hủ mắm cở 30oz. Trùi ui bả tiếc hùi hùi! Ở phi trường gọi điện cho ox dặn "mi đừng nói lại với ba mạ chuyện hủ mắm, ba biết ổng chưởi chết, ba thích mắm rò lắm"   


July 17, 2018

Sunrise Central Hotel

Ở Q1 đường Lý Tự Trọng. Chúng tôi booked ks này lúc ở Mỹ. Đến nơi hơi sớm tưởng chưa có phòng nhưng cô quản lý nói "2 phòng của anh chị sẳn sàng rồi" Vậy là check in lúc 10am. Họ được rates 8.5/10, phục vụ tốt. Họ có nhiều loại phòng, tùy nhu cầu mỗi khách hàng. Chúng tôi booked phòng lớn, có cửa sổ. Nói thật ở Saigon khu vực này, có cửa sổ hay ko cửa sổ cũng như nhau. View chẳng có gì đẹp để xem! Nhiều lúc ko cửa sổ càng tốt, khỏi nhìn thấy rác rê bê bét bên ngoài. Phòng rộng, sạch sẽ, thức ăn sáng ngon! Breakfast mở cửa từ 6am-9am, thực đơn thay đổi mỗi ngày. Ở khu vực này tiện đi bộ đó đây trong thành phố. Rất gần chợ Bến Thành, vườn Tao Đàn, nhà thờ Đức Bà, Dinh Độc Lập, Bưu điện Saigon v.v. Những nơi này chúng tôi điều đi bộ đến.









July 16, 2018


Chúng tôi ở Saigon 4 ngày. Cứ 5am rủ chồng đi bộ. Từ khách sạn Sunrise thả bộ qua vườn Tao Đàn, và đi ra bến sông Bạch Đằng, rồi trở về lại ks. 7am ăn sáng trong khách sạn với gia đình xong mấy mẹ con ra ngoài đi dạo tiếp! Lòng vòng ngoài đường để Daniel chụp ảnh. Ăn vặt và ghé Highland coffee uống nước. Ngày nào cũng thế. Trưa nắng lên rút về ks nghỉ. Những tuần chúng tôi ở VN là những tuần nóng cao điểm, ngày nào cũng 38-40C. Kinh quá! Cái nóng ở VN khác với nóng bên này. Bước ra ngoài như vào lò lửa, da thịt như cháy bỏng, không khí khô khan khó thở. Cơ thể có cảm giác như cái bánh bao nở ra. Cảm giác như cả người căng ra sao ấy! Da thì lúc nào cũng rít rít rất khó chịu. Nói chung là ko quen với cái nóng ở VN, nhất là chúng tôi dân Bắc Mỹ quen với khí hậu mát lạnh. Từ 11am-4pm là những giờ ngủ nghỉ trưa trong ks, ko dám ra đường khoảng thời gian đó.



Tôi điều chỉnh giấc ngủ 1-2 ngày đầu bằng thuốc Melatonin. Tối đi ngủ khoảng 9pm uống 1 viên là khò một giấc tới 4am dậy. Đến ngày thứ 3 cứ 9pm là đôi mắt nhắm lại. Ban ngày đi đó đây nhiều nên tối lại mệt đừ. Ko bị xáo trộn giờ giấc chỉ có điều lúc ở VN ngủ tới 4am là dậy. Cũng tốt vì có thể ra ngoài sớm để huởng chút ko khí mát mẻ 



July 13, 2018

Ngày đầu

VN không phải là nơi du lịch, chúng tôi ko chọn nơi đó để đi về hàng năm. Lần này về VN với 2 mục đích chính
1. Để ox họp mặt 30 năm mãn khóa ở trường Gia Hội của anh
2. Để 2 đứa con được ngao du theo ý thích của chúng. Vài năm nửa xong ĐH, có việc làm muốn nghỉ vài tuần đi chơi ko phải dễ. Sẳn lúc này còn đi học, nghỉ hè tranh thủ đi chơi.

Máy bay đi hãng Eva Airways, phải nói đường bay của Eva ngắn ngọn, dễ dàng. Từ O'hare Chicago bay qua Taipei 15 tiếng. Đợi ở phi trường Taipei 3 tiếng, sau đó bay về VN thêm 3 tiếng. Ghế ngồi thoải mái, thức ăn ok, great service! Ở VN bao nhiêu ngày, đặc khách sạn bấy nhiêu ngày. Khi chương trình lên lịch rỏ ràng, booked & paid luôn khách sạn lúc ở Mỹ. Có sự sắp xếp thì cuộc hành trình sẽ được hanh thông thuận lợi!


Chuyến này về chúng tôi ko thông báo cho bất cứ bà con, bạn bè hay biết. Khỏi ai đưa rước, khỏi phiền phức. Gia đình đến Tân Sơn Nhất 9am ngày thứ 6. Phi trường VN thay đổi nhiều so với 7 năm trước chúng tôi về. Ngày nay rộng rãi, sạch sẽ hơn. Restroom cũng sạch. Vào hải quan suông sẽ, không ai làm khó dễ gì. Lấy hành lý xong, đón taxi đi thẳng về khách sạn Sunrise tại Q1 đường Lý Tự Trọng. Gia đình 4 người booked khách sạn 2 phòng sát nhau. Lấy phòng xong, tắm gội, xuống nhà hàng trong ks ăn trưa. Trở lên phòng ngủ một giấc! Chiều dậy, bắt đầu những ngày ở VN.

July 12, 2018

Trở lại


Hôm nay ngày đầu trở lại sở làm việc sau 20 ngày vacation. Mới đi vài tuần trong sở có nhiều thay đổi. Nhóm cũ bên BS program dọn về main building này. Boss cũ bên đó giải tán. Boss mới của mình nắm control. Mình và nhóm cũ được hội ngộ, vui quá! Những thay đổi này có thể đoán trước nhưng ko biết ai sẽ giữ quyền control nhóm ấy. Nay thuộc về boss mình thật là tuyệt! Nhóm cũ đó hơn phân nửa đã rời bỏ. Mình moved qua đây. Sh thì bỏ c.ty này tìm việc mới ở c.ty khác. Tr & H applied công việc khác. Phân nửa số lượng người trong nhóm rời bỏ cũng có nghĩa họ cần phải có sự thay đổi. Sáng nay vào nói chuyện với boss, boss nói trong thời gian tới sẽ có nhiều projects. Mình trả lời "i'm ready!"

Nhỏ đồng nghiệp thân thông báo mang bầu 5 tháng. Hỏi nó mình đi 3 tuần trở về biết tin nó có bầu 5 tháng là sao? Nó cười giòn, tại có bầu mà ko biết. Em này cở vợ thằng Đậu. Có bầu tới 5 tháng mà ko biết.

Rời Mỹ 22 ngày, 2 món thèm nhất là trái Cherry và Pizza. Hai đứa nhỏ thì thèm cánh gà ở Buffalo Wild Wings. Vừa về đến nhà chúng xách xe đi BWW mua cánh gà ngay. Sau đó ghé Ngoại đón Kiki, nhớ em Ki ghê lắm! Sáng hôm sau ox đi chợ mua Cherry, có thể ăn Cherry trừ cơm được! Pizza thì đến hôm nay vẩn chưa ăn. Định chiều đi làm về ghé Pizza Hut order 1 ổ Supreme. Xứ bơ sữa này coi vậy chứ khi xa sẽ nhớ lắm. Nhớ khí hậu trong lành mát mẽ, nhớ cuộc sống yên tỉnh trầm lắng, nhớ thức ăn thức uống đảm bảo sự an toàn vệ sinh sạch sẽ. Còn xứ thiên đường khi rời xa ko có gì để tôi nhớ. Có lần hỏi tụi nó, ở đó có gì để lôi cuốn tôi trở về? Nó bảo "có tình người chị ơi" Tôi phì cười..! 

June 16, 2018

Rau diếp cá

Anh chị ấy mời lên nhà ăn BBQ . Vuờn rau diếp cá nhà anh chị thấy mê. Chị bảo ăn phụ, cắt cho chúng mọc lên lại.




June 15, 2018

Quân sư!

Nhỏ bạn thân nghe xong câu chuyện, nó nói nó sôi máu! Nó có cách trị
- Tao có cách cho mày ko đón tiếp họ nửa.
Nghe quân sư có cách mừng quá. Nó nói tiếp
- hôm nào họ qua nửa, khi họ về mày la toáng lên mất hột xoàng kim cương gì đó.
- có hột nào đâu lấy gì mất?
- vậy thì la lên mất tiền mặt, mất dây chuyền, cà rá.
- thôi, hạ sách quá! làm hông được
- vậy muốn đón tiếp nửa phải ko?
- có cách nào bớt hạ sách ko?
- chỉ có cách đó, bảo đảm trị tuyệt gốc, ai tới nhà ở qua đêm cứ la lên mất đồ, khỏi ai dám tới nửa.
- ghê quá mậy!
Nó xúi bậy, nó nóng tánh nhưng nó hết lòng vì bạn bè.

June 13, 2018

Quá đáng!


Thằng cháu chồng gọi nói tuần đó cả nhà nó ghé qua chơi. Chồng trả lời tuần ấy gđ đang ở VN, hẹn dịp khác! Tưởng vậy xong, không ngờ chú út ghé ngang nói đưa chìa khóa nhà để gđ chị chồng sang chơi sẽ ở nhà chúng tôi. Sửng sốt! Gọi họ kiểm chứng, thằng cháu nói tỉnh bơ "con biết cậu mợ ko có ở nhà nhưng đó là ngày ba mạ con được nghỉ nên vẩn đi". Tôi hỏi lại "vậy qua đây ở đâu?" Nó ngây ngô trả lời "thì ở nhà cậu mợ"
- “Con biết tuần đó gđ cậu mợ ko có ở nhà. Gđ con vẩn sang đây và muốn ở nhà mợ, vậy tại sao ko ai nói với mợ tiếng nào hết?”  Nó làm thinh! Tôi bảo thôi để cậu con nói chuyện với mạ con.

Nghe bà chị chồng nói trên phone "đâu cần mi ở nhà, tau nghỉ 2 tuần, tuần đó đi chơi, tuần sau về làm tiệc ở nhà, thu xếp đâu vô đó hết rồi"  Ox nói quanh co "anh chị sang đây phải có tụi em ở nhà để trò chuyện, dẫn đi chơi đó đây. Còn không có tụi em ở nhà thì sang đây làm gì?..." Cũng câu nói ấy chị chồng lập đi lập lại "đâu cần tụi bây ở nhà, để lại chìa khóa nhà được rồi...." Họ cứ vậy trên phone hơn nửa tiếng mà ko giải quyết được vấn đề. Tôi chỉ muốn giựt  phone nói toẹt ra cho dễ hiểu "Nếu chị sang đây và ở nhà tụi này thì phải có mặt tụi này ở nhà. Còn nếu chủ nhà vắng mặt thì gđ chị hãy ra khách sạn ở" Khỏi vòng vo! Ko nói trực tiếp với chị vì tôi là dâu. Câu chuyện sẽ căng thẳng nếu tôi lên tiếng, nên để anh giải quyết gia đình bên anh.

Nhiều lần như thế, cứ mỗi mùa hè họ kéo qua mười mấy người ở nhà chúng tôi 2 tuần. Chúng tôi lo từ A-Z, ăn uống, và nghỉ làm để chở họ đi chơi. Thậm chí những nơi họ tham quan cần mua vé Ox cũng trả tiền. Vào nhà hàng ăn uống cũng Ox thanh toán. Vài gia đình 15 mạng, vào ăn Phở thôi cũng vài trăm bạc. Chương trình du lịch của họ luôn gây phiền phức và tốn kém cho chúng tôi nhưng chưa bao giờ nói ra vì nghĩ là anh chị em trong nhà! Lần này quá đáng. Nhà người ta đâu phải khách sạn, ai ra vào lúc nào cũng được.

Lần trước gia đình cô em chồng 8 người qua đây, thêm 2 đứa cháu chồng của cô nửa. Người lạ hoắc cũng dẫn vào nhà tôi. Mặc dù thấy khó chịu nhưng vẩn ok vì có mặt chúng tôi ở nhà. Rồi lần khác gia đình đi vacation, chú út kêu đưa chìa khóa nhà để chú đem bạn gái ở tiểu bang khác qua chơi. Họ sẽ ở nhà tôi 2 tuần. Lần đó tôi phản đối và nói thẳng -  Nhà ko phải khách sạn, ko thể để người lạ vào ở tuỳ tiện. Lần này tới bà chị chồng. Mấy người ấy có lối suy nghĩ quái dị và kì wặc dễ sợ!

Bản thân tôi ko thể làm được những chuyện như thế. Có mời cũng ko ở, đừng nói chủ nhà vắng mặt vẩn đòi vào ở. Lâu nay tôi đến bất cứ nơi nào cũng thuê khách sạn, thuê xe. Ai mời dùng cơm một buổi cũng tay xách nách mang đủ món để góp phần. Ngại vô cùng nếu gây phiền phức đến người khác, nhưng ko phải ai cũng nghĩ vậy. Họ chỉ cần lợi dụng, bòn xén người khác. Mất hết lòng tự trọng. Dịp này ra "luật" mới, biết là làm khó chồng nhưng mọi việc phải có chừng mực và điểm dừng. Lâu nay chìu chuộng quá nên họ đi quá đà.  Luật mới- Quốc hội đã xem xét biểu quyết thông qua nghị quyết, dự luật Chống Ở Ké - "Nhà (nước) không đón tiếp bất cứ khách nào, kẻ quen người lạ không được vào. Ai muốn tham quan du lịch thì tự ra ngoài thuê khách sạn ở"  Luật ra, địch phản hồi- Vậy thì sẽ ở nhà bà con khác, nhưng phải để lại chìa khóa xe cho dùng. Trùi hỡi! Trong luật quên vụ xe nên họ lách. Hỏi chồng " Vậy có cần đặc luôn nhà hàng cho họ ăn sáng, trưa, chiều ko? Nếu ko, chắc đói một tuần" wth. Quá đáng!

June 10, 2018

Những ngày chay

Bún tàu hủ

gỏi đu đủ



Phở chay