June 26, 2017

Con bé lái xe từ Madison xuống Chicago thăm bạn. Hai đứa kéo nhau vào khu VN ăn uống. Đậu xe trong parking của chợ, vào chợ mua ít đồ lặt vặt với bạn. Trở ra đi ăn Phở. Ăn phở xong trở về  bị towed mất chiếc xe. Trả $220 lấy xe lại. Mẹ luôn dặn nếu ko có nhu cầu thì đừng vào khu Vietnam trong Chicago. Đám bảo vệ parking & towing luôn rình rập chờ đợi những cơ hội đó. Vào khu VN xe dễ bị cọ quẹt, trầy trụa. Chưa kể những phức tạp khác như trộm cắp, móc túi, giành giựt parking, xì ke ma túy v.v. đủ thứ thành phần trong đó.


Mùa hè dậy sớm nên tăng thêm 40 phút tập thể dục buổi sáng. Đồng hồ báo thức 5:15am. Tập thể dục xong chuẩn bị thức ăn sáng & trưa mang đi làm. Cho kiki ra sau vườn, mẹ & em cùng phơi nắng sáng. Dành thêm 30 phút sửa soạn trước khi ra khỏi nhà. Rời nhà 7:40am, đến sở 7:50am. Làm việc 8am.  Nghỉ trưa 1hr, dành 30 phút vào phòng gym của sở, còn lại 30 phút ăn uống. Buổi chiều cơm nước xong khoảng 6pm. Loay hoay với vườn tượt và đi bộ quanh xóm đến 8pm. Trung bình mùa hè có cỡ 2 tiếng vận động. Đầu óc thoải mái, tối ngủ ngon giấc. Chỉ cần chừng ấy!  Thời khóa biểu mỗi ngày diễn ra điều đặn như thế, 2 đứa con theo hỏi "mai mốt tụi con ko có  ở nhà, mẹ sẽ làm gì với thời gian rảnh?" Mẹ dành nhiều thời gian cho bản thân. Sống chậm lại và huởng thụ mọi thứ kỷ càng hơn.    

em phơi nắng sáng!

June 21, 2017

Sân trước

Nhà em có hoa đầy trước ngõ! Ox trồng, ox chăm sóc, ox chụp hình. Mình chỉ có một công lao lớn nhất là.. làm mẫu cho anh.




June 20, 2017

Rực rỡ một góc vườn

Bù lại những tháng mùa Đông trơ trọi lạnh lẽo. Hoa khoe sắc!











June 16, 2017

Chú út

Tối chú út ghé qua mang theo lỉnh khỉnh đồ làm nail. Chú nói - "Chị ko chịu được mùi ngoài tiệm, em mang đồ về nhà làm cho chị. Mùa hè nhiều tiệc tùng, làm một bộ tay chân cho đẹp!" Ai sướng như mình! Ox là anh lớn, hắn là em út, chênh lệch nhau 13 tuổi nên 2 anh em có nhiều sự khác biệt. Chuyện bồ bịch, ít khi hắn chịu tâm sự với ox . Nhưng ngược lại với bà chị dâu này hắn chịu kể, chịu nghe lời khuyên. Do vậy má chồng mỗi lần gọi điện luôn dặn- khuyên em nó phải thế này, thế kia. Như giao cho mình một trọng trách phải trông chừng, khuyên răng, chỉ dạy hắn cho Mạ.

Hắn có cô bạn gái quen nhau khá lâu, nhưng cuối cùng 2 đứa chia tay. Hắn tâm sự- "Mẹ của nó đi coi bói, nói tụi em ko thể kết hợp vì tuổi tác ko hạp, nếu cưới cũng ly dị" Mình nói "Mạ và chị khỏi coi bói cũng biết sẽ như vậy" Hắn ngạc nhiên "Thiệt hả chị? sao Mạ và chị biết?" Ai cũng có thể nhìn ra, chỉ là người yêu thôi mà một tháng gây lộn 80 lần, cưới về thì sao? Hắn gật gù "ừ chị nói đúng!"

Có lần ai đó làm mai đứa cháu gái của họ ở VN cho hắn. Gia đình bên đó như "chụp giật" thằng nhỏ. Mới quen trò chuyện trên phone đôi ba lần, chưa bao giờ gặp mặt nhưng ba má cô đó đòi nói chuyện với ba má chồng, đòi tính tới chuyện cưới hỏi, bảo lãnh. Đòi may áo hỏi, áo cưới v.v. Hắn sợ quá chạy xa.

Lâu lâu hắn phán một câu xanh rờn- "Tại Ba hồi trẻ ăn chơi quá trớn nên bây giờ em phải chịu độc thân tới già" (chịu ko nổi!) Khuyên điều gì hắn cũng nghe, chỉ duy nhất một điều quan trọng hắn không nghe - Yêu ai thì chỉ yêu một người, trân trọng và bồi dưỡng tình yêu thì sẽ có kết quả tốt. Chứ kiểu xung quanh luôn có cả chục cô, và cô nào cũng là "bạn". Kiểu này suốt đời sẽ độc thân vì phụ nữ ích kỷ lắm!        

June 13, 2017

Có hình có hình!

May mà buổi tiệc còn có Nga nhớ tới vụ chụp hình. Em đi "gom" từng người lại mới có được tấm hình gia đình này. Ox bận với khách trong garage. Bé C cũng có đám bạn riêng của con. Daniel thì khỏi nói, mấy cô cậu đốt lò lửa sau vườn, tụm lại một đám vừa ăn uống, nghe nhạc, trò chuyện. Ngó ra trong đám đó ko biết thằng nào là con mình nữa! Daniel ko thích chụp hình. Mới chụp được một tấm, quay qua quay lại nó biến mất. Chạy ra lôi vô làm thêm tấm nửa, rồi lại biến nửa. 3 tấm hình cùng 1 chổ nhưng 3 khoảng thời gian khác nhau lol.



w/2 mẹ con Nga!

June 12, 2017

Tiệc tùng!

Xong buổi tiệc ra trường cho Daniel, ôi là khỏe re! Bạn bè của con ai cũng có HS graduation party nên mình cũng throw a party cho con. Con thích, mình chìu chứ làm tiệc cực lắm. Xem như món quà ba mẹ tặng con! Tiệc tùng làm tại nhà mới vui, có không khí thân thiện ấm áp. Chứ mời khách đến nhà hàng ăn xong rồi về thì thật.. lãng xẹt! Ngày ấy quá bận rộn, chủ nhà ko chụp chọe được tấm hình nào hết. Ko biết bạn bè có ai chụp được tấm hình nào ko. Nga, cô bạn thân ghé lại từ 10AM để phụ giúp. Nga tất bật đến 10PM mới về. Chị Lệ ghé qua 11AM phụ đến 4PM về tắm gội thay đồ, trở qua đến 11PM tiệc tàn. Nhờ có mấy chị bạn phụ nấu nướng. Nếu ko, một mình ko thể nào handle nổi.

Đợt này làm nem nướng ngon thật. Chị Lệ & Nga tốn 2hrs xỏ nem. Ox nướng ra 4 mâm, nghĩ thế nào cũng dư. Dư lại 1 mâm đầy và mấy anh chị bạn xin togo. Hôm sau bé C hỏi còn nem nướng ko để con mang lên trường. Mẹ hẹn sẽ làm lại đợt khác cho con. Quan niệm thà dư hơn thiếu. Nếu dư để bạn bè mang về, chứ thiếu thì kì quá! Sau buổi tiệc thức ăn còn dư khá nhiều và bạn bè togo. Nhất là món chả giò vì làm đến 280 cuốn. May nhờ được anh bạn chủ nhà hàng Tàu chiên dùm mớ chả giò. Nếu ở nhà chiên chừng ấy cuốn, chắc khờ luôn! Ngày hôm sau ghé lấy tiền thuê nhà của gia đình nọ, sẳn cho họ mớ chả giò. Có lần họ nói có ăn qua món "Vietnamese egg rolls" ngon lắm, họ rất thích nhưng ko biết mua ở đâu. Phố tôi ở ko có nhà hàng VN, muốn thức ăn VN phải vào khu VN ở Chicago. Họ hỏi tôi làm bán ko, họ sẽ mua. Sẳn dịp này dư khá nhiều, cho họ! 

Phân chia công việc- Mẹ lo phần thức ăn. Bé C lo trang trí. Ba và D lo bàn ghế & thức uống. 3 món mình làm trước cất tủ đá; chả giò, nem nướng và bánh bột lọc lá.  Khách mời chủ yếu là bạn Mỹ của Daniel. Mỹ hàng xóm. Vài cặp VN bạn bè thân của mình & ox, còn lại là trong gia đình. Tôi ko làm nhiều món Mỹ ngoài món Sausage Buns và Salad Ý vì muốn họ thuởng thức những món VN. Trừ món Nem chua ko dám mời họ, vì bản thân tôi cũng ko ăn món này. Chị Liên làm nem chua bằng thịt bò, và ai cũng khen chị ấy làm rất ngon. Trong tất cả các món ăn, đám bạn của D mê nhất món chè Thái. Các món khác bọn nhóc cũng thích như - cơm chiên, chả giò, mì xào, sườn BBQ, nem nướng v.v. Mấy ẽm nói tiệc VN có nhiều thức ăn.


Menu
1. Chả giò (nhà hàng chiên dùm)
2. Nem nướng
3. Bánh bột lọc lá
4. Gỏi ngó sen tôm thịt
5. Mì xào (order nhà hàng)
6. Cơm chiên (order nhà hàng)
7. Tôm rang muối (order nhà hàng)
8. Gỏi bò tái đút lò
9. Sausages & Buns
10. Sườn bò ĐH nướng
11. Xôi mặn (lạt xưởng, xả, tàu hủ ky)
12. Nem chua (chị Liên)
13. Salad Ý
14. Soup đồ biển
15. Trái cây
16. Chè Thái
17. Chè trôi nước (Ngoại)
18. Bánh Cake (order)
19. Bánh khoai mì nướng (chị Xuân)
Nước mắm ngọt (chị Liên)
Nước ruốc (chị Liên)
Bún, rau sống, xà lách, dưa leo
Beer, rượu, nước ngọt, nước lạnh, nước trái cây, trà nóng, café!

Garage như một nhà hàng (nhà hàng cao cấp nhé lol) Nhờ có garage rộng rãi làm tiệc thoải mái. Khỏi thuê lều giăng sân sau như nhiều tiệc khác.  Chúng tôi dọn vào khu này 12 năm nhưng chỉ có 2 buổi tiệc như thế. Lần thứ nhất là 3 năm trước lúc bé C tốt nghiệp 12.  Lần này D tốt nghiệp 12, và cũng là lần cuối chấm dứt tiệc tùng! Ở Mỹ, nếu mở tiệc cho con chỉ có dịp này - "High school graduation party" Tốt nghiệp Đại Học ko ai mở tiệc (nếu có, chỉ trong gđ, ko mời bạn bè khách khứa) 12 năm chỉ có 2 lần tiệc, do vậy hàng xóm vui vẻ thoải mái lắm. Mời, là họ đến chung vui. Chưa ai phàn nàn điều gì về gia đình chúng tôi.

2 ngày nay Mom của em phải ngâm chân với nước ấm có muối Epsom vì đứng nhiều, 2 bàn chân đau quá! Em biết ba mẹ cực, em cảm kích lắm! Bạn bè em đến, ai em cũng dẫn tới giới thiệu- tất cả các thức ăn mẹ làm hết. Bạn ẽm trố mắt phục quá chời lol.  Buổi tiệc cho D vui và ấm áp.

June 6, 2017

Hồi đó

Hồi tối soạn lại mớ hình ảnh lúc Daniel còn nhỏ để làm vài tấm poster trang trí cho buổi tiệc ra trường của ảnh. Tấm hình này lúc Dan học mẫu giáo.  Nhớ có lần ảnh trình diễn văn nghệ mùa Giáng Sinh. Lên sân khấu hát với các bạn. Dưng bước ra khỏi hàng, đến từng bạn kê mặt ảnh sát vô mặt bạn. Cô giáo đứng bên trong cười lắc đầu chịu thua. Mẹ ngồi dưới này hoảng hốt vì ko biết thằng con mình làm gì. Phụ huynh thì cười vui! Xong màn biểu diễn, mẹ hỏi ảnh làm gì vậy. Ảnh nói - 
- Con đi check xem bạn có hát ko!(lol) 
- Bạn nào cũng hát, tại sao Dan ko hát?
- Bạn hát rồi, con đâu cần hát
Hồi nhỏ dzị đó. Tướng đứng, cưng ghê! 


Tấm này lúc bé C học lớp 3,4 gì đó. Trong cuộc field trip thăm làng Amish trên Wisconsin. 2 mẹ con dress up giống họ (Không biết lúc ấy mặc mấy lớp đồ nhìn tếu ghê!)

Pumpkin patch field trip của bé C nhưng có D theo cùng. Có lẽ ngày ấy babysit bận ko giữ D được(?) Những tấm hình này các cô giáo chụp và đưa lại mình giữ
 Nhìn lại hình ảnh con hồi nhỏ, thuơng ghê nhưng hồi đó mình bận rộn với các con, ko có cảm giác huởng thụ những giây phút ấy. Sau này nếu có cháu, được chung vui với cháu chắc sẽ thoải mái, nhàn hạ và huởng thụ hơn.

June 5, 2017

"đạo diễn"

Nếu ai đó nhờ tôi chụp hình dùm họ. Điều tôi có thể làm là cầm phone hoặc máy ảnh của họ đếm 1,2,3 bấm! Chỉ bấm 1-2 tấm rồi thôi. Tôi ko đạo diễn họ phải đứng thế nào, nghiêng thế nào, hóp bụng ưỡng ngực gì đó. No way! Lý do
- Mình ko phải nhiếp ảnh chuyên nghiệp chụp thuê.
- Họ cũng ko phải mẫu chuyên nghiệp cần những bức ảnh ảo lộng lẫy.
- "Đạo diễn" quá lố sẽ làm "mẫu" mất tự nhiên. Sẽ ra những bức ảnh đơ ngượng ngạo.
- Xấu, đẹp tự "mẫu" rút kinh nghiệm cho lần sau
- Chụp ảnh chủ yếu là để giữ lại những khoảnh khắc vui vẻ, tự nhiên, thoải mái...

Trong buổi tiệc, ông ấy cầm chiếc phone, bò lê bò lết dưới nền để chụp ảnh dùm mấy ông bà 50-60 bó plus. Ông ta tỏ ra như một "đạo diễn" thứ thiệt
- Bụng bự quá, hóp vô
- Chị này to quá, đứng vô giữa
- Anh này lùn quá, đứng phía bên này
- Chị này thẳng lưng lên coi
- Mập quá, lấy vạt áo che bớt lại đi
OMG! Khỏi coi hình cũng biết những bức ảnh của họ như thế nào. Ngồi quan xát, tức cười ghê! Đây ko phải là thợ có tâm, mà là quá kịch cỡm.


June 1, 2017

Sắp được rảnh...

Ngay từ lúc các con còn trong bụng mẹ, mẹ không quan tâm các con là trai hay gái, vì điều đó ko quan trọng.  Mẹ chỉ cầu mong con sinh ra được lành lặn khỏe mạnh là đủ! Trong suốt quá trình nuôi dưỡng các con, mẹ không dòm ngó so đo các con với bất cứ ai. Chỉ cần các con vui vẻ, hạnh phúc là mẹ an tâm! Mỗi lần lái xe ngang qua Bệnh Viện mẹ đều nghĩ - một khoảng cách gần thế này mà như 2 thế giới khác nhau. Bên trong, đang có những người  cố gắng giành giữ từng hơi thở. Họ tranh đấu với sự sống chết từng giây phút. Bên ngoài, chúng ta còn khỏe mạnh thì tại sao không huởng thụ may mắn hạnh phúc này?! Do vậy mẹ ko đòi hỏi nhiều ở các con. Chỉ cần các con sống vui khỏe là đủ!


Ngày Daniel tốt nghiệp Trung Học, mẹ vui đến rơi nước mắt. Cảm động vì những kỷ niệm xưa của con đột nhiên trở lại. Khi Daniel cùng các bạn cùng khóa bước ra hội trường, con đảo mắt ngó lên khán đài tìm gia đình. Mẹ đứng dậy vẫy vẫy tay trong đám người đông nghẹt, mong con nhận ra "nhà mình ngồi đây nè!" Con tìm kiếm một hồi và nhìn ra cả nhà, con mĩm cười vẫy tay lại  và bắt đầu tập trung vào việc cần tập trung. Cử chỉ ấy của Daniel từ lúc còn bé đến nay vẩn vậy, ko thay đổi. Mỗi lần con bước ra sân chơi thể thao, hoặc lên sân khấu chơi nhạc, hoặc nhận các giải thuởng. Điều đầu tiên là con dáo mắt nhìn xuống tìm ba mẹ. Khi nhận ra có ba hoặc mẹ ngồi dưới này con mới an tâm tập trung. Những lúc ấy mẹ nghĩ, nếu lý do nào đó ko có mẹ đồng hành bên cạnh, chắc các con sẽ đơn độc và buồn lẽ lắm nhỉ! Suy nghĩ đó mà mười mấy năm nay mẹ luôn cố gắng không bỏ sót bất cứ sự kiện nào của các con, từ những cuộc field trips, đến hội họp phụ huynh, đến những buổi chơi thể thao, những buổi âm nhạc  v.v. mẹ đều có mặt. Năm nay là một năm đặc biệt. Con gái làm lễ White Coat ceremony, con trai xong Trung Học, cũng có nghĩa- ba mẹ sắp được rảnh rồi! Yaaa